phongluuqb.com
02/09/2009, 20:47
PL đệ lang thang ngày Lễ gặp mấy bài thơ đường hay hay, mang về tặng Sư tỷ BL đọc vui.
THÚ VUI TAO NHÃ
Đường thi khó tính kén người chơi
Há dễ chi ai cũng nhận lời.
Dẫu đủ trăng,hoa,mây nước lượn
Hay dư trà, rượu, sóng tình bơi
Năm mươi sáu chữ xoay tròn kiếp
Ngót cả đời người* vắt kiệt hơi
Thi hữu bén duyên say xướng - họa
Bầu thơ biếu bạn, hiến dâng đời
Xướng:
Của Nhà Thơ LÔI VŨ TỦ
VẤN NGUYỆT
Hỏi Nguyệt bao thu mấy độ già?
Nồng nàn hơn cả giấc mơ qua
Không gian hờ hững đôi bờ gió
Trần thế quay cuồng một phiến da!
Có phải vì người duyên "điếu khách".
Hay là bởi chị số "đào hoa"
Treo cao giá ngọc tìm tri kỷ
Buông mảnh tình xuông cám dỗ ta.
Bài họa
Của ĐÀO NGỌC HÒA
NGUYỆT DẠ
Nguyệt dạ, xin thưa chẳng muốn già
Mặc ngàn năm tháng cứ trôi qua
Trời giăng mây trắng đùa trêu gió
Đất ngợp trăng vàng bỡn cợt da
Cung quảng Hằng Nga say Ngọc Thố
Trần gian sỹ tử đắm hồng hoa
Hữu duyên trời đất trào ân ái
Chết dưới chân nàng đã có ta.
Thơ mời họa:
VỊNH BÁN NGUYỆT HỒ TRĂNG?
Trăng soi bóng Nguyệt ngóng đòi thơ?
Đáy nước Hằng Nga dấu thẫn thờ.
Lững thững mây trôi làn khói trắng
Lăn tăn sóng gợn tỏa sương mờ
Dừa nghiêng mặt nước - Trai mê mẩn.
Liễu rủ ven bờ - Gái ngẩn ngơ.
Huyền diệu hồ trăng quê xứ nhãn?
Tao nhân mặc khách thả hồn mơ...
Trăng Sông Thơ
Sông in dáng Nguyệt đẹp như thơ
Nhìn ngóng bâng khuâng phút thẫn thờ
Lơ lửng đỉnh non mây bạc trắng
Lững lờ khe suối khói lu mờ
Trăng soi biển Hạ lòng mê mẩn
Nguyệt rọi sông Thu hồn ngẩn ngơ
Non nước gió trăng thơ ý nhạc
Nhớ về quê Mẹ, lạc trong mơ
Hương Ngàn
Bài xướng
LÁ CHỜ RƠI
MƠ TIÊN
Mới lưng lưng cốc đã châm đầy
Lại trách người sao khéo giả say
Rượu nhũn chân trần đi khó bước
Men nồng bến tục đến chưa hay
Nhá nhem đèn tối mờ con mắt
Chập choạng ai gần níu một tay
Qủa tiếng Đào nguyên tuôn róc rách
Ta làm từ thức một đêm nay.
Bài họa
ĐÀO NGỌC HÒA
MỘNG NGUYỆT
Rượu thơ tình nghĩa cứ vơi đầy
Nửa chén mà sao đã thấy say?
Kẻ đọc "Mơ Tiên" khen nức nở
Người ngâm "Mộng Nguyệt" bảo rằng hay.
Tri âm kiếp trước bao nhiêu vị ?
Tri kỷ đời này có mấy tay?
Xướng họa còn duyên se thắt lại
Men nồng ngất ngưởng sẽ từ nay
Bài xướng
VŨ KIM THANH
NẰM RIÊNG
Bỗng dưng... vợ xướng chuyện... nằm riêng
À há... thì ra thấy cảm phiền
Sáng sớm... mê tơi khua bút mực
Đêm nằm... lẩm nhẩm chuyện thần tiên
Văn-Thơ-Chữ-Nghĩa, quên ăn ngủ
Sấm chớp rung nhà cũng lặng yên
Nói thật hay đùa cho khó xử
Yêu thơ... chẳng lẽ bị nằm riêng.
Bài họa
ĐÀO NGỌC HÒA
CỨ VIỆC NẰM RIÊNG
Nếu muốn nằm riêng, cứ việc riêng
Ta đây chẳng thấy có chi phiền
Ban ngày thỏai mái bên ly rượu
Tối đến tha hồ cạnh nữ tiên
Đã ngán đồng sàng nhưng dị mộng
Đang thèm được sống cảnh bình yên
Không đùa, nói thật trong hành xử
Có lúc khi cần cũng phải riêng.
Thân họa
ĐỢI CHỜ
Đã xa mà nghĩa vẫn đong đầy
Tự chuốc đêm nay rượu đợi say
Kẻ ngóng tin xa sầu mắc phải
Người đi khuất nẻo buồn đâu hay?
Gió đưa gió đẩy rơi cành lá
Mưa dệt mưa giăng lạnh buốt tay
Ai nhớ chăng ai ngày tháng cũ
Về cùng đối ẩm vui đêm nay
THÚ VUI TAO NHÃ
Đường thi khó tính kén người chơi
Há dễ chi ai cũng nhận lời.
Dẫu đủ trăng,hoa,mây nước lượn
Hay dư trà, rượu, sóng tình bơi
Năm mươi sáu chữ xoay tròn kiếp
Ngót cả đời người* vắt kiệt hơi
Thi hữu bén duyên say xướng - họa
Bầu thơ biếu bạn, hiến dâng đời
Xướng:
Của Nhà Thơ LÔI VŨ TỦ
VẤN NGUYỆT
Hỏi Nguyệt bao thu mấy độ già?
Nồng nàn hơn cả giấc mơ qua
Không gian hờ hững đôi bờ gió
Trần thế quay cuồng một phiến da!
Có phải vì người duyên "điếu khách".
Hay là bởi chị số "đào hoa"
Treo cao giá ngọc tìm tri kỷ
Buông mảnh tình xuông cám dỗ ta.
Bài họa
Của ĐÀO NGỌC HÒA
NGUYỆT DẠ
Nguyệt dạ, xin thưa chẳng muốn già
Mặc ngàn năm tháng cứ trôi qua
Trời giăng mây trắng đùa trêu gió
Đất ngợp trăng vàng bỡn cợt da
Cung quảng Hằng Nga say Ngọc Thố
Trần gian sỹ tử đắm hồng hoa
Hữu duyên trời đất trào ân ái
Chết dưới chân nàng đã có ta.
Thơ mời họa:
VỊNH BÁN NGUYỆT HỒ TRĂNG?
Trăng soi bóng Nguyệt ngóng đòi thơ?
Đáy nước Hằng Nga dấu thẫn thờ.
Lững thững mây trôi làn khói trắng
Lăn tăn sóng gợn tỏa sương mờ
Dừa nghiêng mặt nước - Trai mê mẩn.
Liễu rủ ven bờ - Gái ngẩn ngơ.
Huyền diệu hồ trăng quê xứ nhãn?
Tao nhân mặc khách thả hồn mơ...
Trăng Sông Thơ
Sông in dáng Nguyệt đẹp như thơ
Nhìn ngóng bâng khuâng phút thẫn thờ
Lơ lửng đỉnh non mây bạc trắng
Lững lờ khe suối khói lu mờ
Trăng soi biển Hạ lòng mê mẩn
Nguyệt rọi sông Thu hồn ngẩn ngơ
Non nước gió trăng thơ ý nhạc
Nhớ về quê Mẹ, lạc trong mơ
Hương Ngàn
Bài xướng
LÁ CHỜ RƠI
MƠ TIÊN
Mới lưng lưng cốc đã châm đầy
Lại trách người sao khéo giả say
Rượu nhũn chân trần đi khó bước
Men nồng bến tục đến chưa hay
Nhá nhem đèn tối mờ con mắt
Chập choạng ai gần níu một tay
Qủa tiếng Đào nguyên tuôn róc rách
Ta làm từ thức một đêm nay.
Bài họa
ĐÀO NGỌC HÒA
MỘNG NGUYỆT
Rượu thơ tình nghĩa cứ vơi đầy
Nửa chén mà sao đã thấy say?
Kẻ đọc "Mơ Tiên" khen nức nở
Người ngâm "Mộng Nguyệt" bảo rằng hay.
Tri âm kiếp trước bao nhiêu vị ?
Tri kỷ đời này có mấy tay?
Xướng họa còn duyên se thắt lại
Men nồng ngất ngưởng sẽ từ nay
Bài xướng
VŨ KIM THANH
NẰM RIÊNG
Bỗng dưng... vợ xướng chuyện... nằm riêng
À há... thì ra thấy cảm phiền
Sáng sớm... mê tơi khua bút mực
Đêm nằm... lẩm nhẩm chuyện thần tiên
Văn-Thơ-Chữ-Nghĩa, quên ăn ngủ
Sấm chớp rung nhà cũng lặng yên
Nói thật hay đùa cho khó xử
Yêu thơ... chẳng lẽ bị nằm riêng.
Bài họa
ĐÀO NGỌC HÒA
CỨ VIỆC NẰM RIÊNG
Nếu muốn nằm riêng, cứ việc riêng
Ta đây chẳng thấy có chi phiền
Ban ngày thỏai mái bên ly rượu
Tối đến tha hồ cạnh nữ tiên
Đã ngán đồng sàng nhưng dị mộng
Đang thèm được sống cảnh bình yên
Không đùa, nói thật trong hành xử
Có lúc khi cần cũng phải riêng.
Thân họa
ĐỢI CHỜ
Đã xa mà nghĩa vẫn đong đầy
Tự chuốc đêm nay rượu đợi say
Kẻ ngóng tin xa sầu mắc phải
Người đi khuất nẻo buồn đâu hay?
Gió đưa gió đẩy rơi cành lá
Mưa dệt mưa giăng lạnh buốt tay
Ai nhớ chăng ai ngày tháng cũ
Về cùng đối ẩm vui đêm nay